Nghe Bạch Trạch Minh nói vậy, Lancer khẽ nhíu mày, rồi lắc đầu đáp: “Thiếu niên, đừng vùng vẫy nữa. Đã là chiến sĩ, phải biết đón nhận hồi kết giữa máu tươi và vinh quang. Dù thương kích kề thân, cũng phải thản nhiên cất tiếng cười lớn...”
“Nếu còn cố kéo dài thời gian, chỉ càng thêm khó coi mà thôi!”
Dứt lời, hắn trở ngược trường thương, sải bước lao đi, bước chân càng lúc càng rộng, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh.
“Bùm!”




